Đức tin làm được điều mà không sức mạnh nào có thể làm được
Bạn thân mến,
Hãy hình dung hai người cùng ngồi trong một thiền đường, cùng nhận một dòng
truyền, nghe cùng một lời dạy và nhắm mắt vào cùng một thời điểm. Khi buổi thiền
kết thúc, một người đứng dậy và có điều gì đó trong anh đã thay đổi, âm thầm nhưng
chắc chắn, giống như kim la bàn chỉ về phương Bắc. Người còn lại đứng dậy, xem đồng
hồ và tự hỏi những người khác đang cảm thấy như thế nào. Dòng truyền, sự tĩnh lặng
của bầu không khí và lời dạy đều như nhau, nhưng kết quả lại có sự khác biệt. Sự
khác biệt ấy là gì? Hãy giữ lại câu hỏi này, chúng ta sẽ quay trở lại với nó
sau.
Tương tự, hãy tưởng tượng một củ khoai tây và quả trứng luộc
chung một nồi. Củ khoai tây mềm ra còn quả trứng cứng lại, mặc dù nước, nhiệt độ
và thời gian là như nhau. Tính cách cá nhân sẽ quyết định sự kiện xảy ra khiến
chúng ta trở nên cởi mở hơn hay thu mình lại. Và đây không phải là vấn đề năng lực
hay đức hạnh, mà đơn thuần là chất đất.
Thực tại bất khả ngôn thuyết
Trong chuỗi thông điệp trước, chúng ta đã cùng nhau đi qua 7
chướng ngại ngăn cách người tìm kiếm với cuộc sống thực sự đang chờ đón họ.
Chúng ta đã thấy ham muốn gây chia rẽ, trì trệ bóp nghẹt, hoài nghi làm xói
mòn, kiêu hãnh vây hãm, đố kỵ làm què quặt, định kiến che khuất ô cửa sổ và nỗi
sợ hãi – căn nguyên của mọi chướng ngại – khóa trái cửa lại. Trong thông điệp “Sống
không dám dấn thân”, chúng ta khám phá ra rằng đức tin là chìa khóa để mở cánh cửa
ấy, và thứ xuất hiện sau cánh cửa không phải là đích đến mà là sự vững chãi của
mặt đất dưới chân. Cổ nhân gọi sự vững chãi này là shraddha.
Shraddha thường được dịch là ‘đức tin’, nhưng dịch như
vậy vẫn chưa thoát nghĩa. Đức tin thường được hiểu là tin vào những điều không
thể diễn giải, còn shraddha sống động hơn nhiều. Đó là sự tin cậy, tự tin, chân
thành, quyết tâm, lòng trung thành và đức tin hòa thành một ngọn lửa rực cháy.
Đó không chỉ là tâm trí đồng tình với một khái niệm, mà toàn bộ bản thể hướng về
sự thật nơi trái tim, ngay cả trước khi lý trí đưa ra bằng chứng.
Các học giả định nghĩa đức tin là tin vào kinh sách và vị Thầy,
và thông qua đó đạt được những thành tựu tâm linh. Ở đây, sự tinh tế ẩn chứa trong
từ ‘tin tưởng’: sự tin tưởng không phải là chấp nhận ý tưởng một cách mù quáng mà
chủ động tổng hòa mọi khả năng hướng về chân lý đã được chứng nghiệm.
Thánh Patanjali, tác giả của bản đồ tâm linh, đã coi shraddha là
phẩm chất đầu tiên trong năm phẩm chất dẫn đến giác ngộ. Năm phẩm chất đó là shraddha
(đức tin), virya (nghị lực), smriti (thường niệm),
samadhi (định) và prajna (tuệ). Hãy để ý thứ tự: đức tin thúc đẩy
nghị lực hay sự sẵn sàng dấn thân; nghị lực duy trì thường niệm; thường niệm
chín muồi thành sự định tĩnh; và định tĩnh nở hoa thành trí tuệ. Dây chuyền này
phụ thuộc vào mắt xích đầu tiên. Không có đức tin phần còn lại sẽ sụp đổ như cầu
thang bị mất chân.
Sự tự tin là chìa khóa
Chúng ta thường cho rằng đức tin là tin vào Thượng
đế, vào vị Thầy và sự thực hành, và bao hàm tất cả những điều này. Nhưng bạn sẽ
ngạc nhiên khi biết rằng đức tin bắt đầu từ một nơi gần gũi hơn nhiều,
từ chính mình. Khi không có sự tự tin, chúng ta không thể có đức tin. Khi chúng
ta không tin tưởng rằng mình có khả năng tiến bước, thì con đường dù có sáng đến
đâu cũng trở nên vô nghĩa. Khi không tin rằng mình đã lựa chọn đúng, thì dù có
bao nhiêu ân sủng cũng chẳng thể khiến chúng ta yên lòng. Hoài nghi sẽ mãi đeo
bám, không phải vì trải nghiệm chưa đủ, mà vì ta không tin tưởng vào khả năng cảm
nhận của chính mình.
Hãy suy ngẫm xem điều này có nghĩa là gì. Hẳn bạn còn nhớ câu
chuyện về người phụ nữ trong bài “Xây dựng Nền móng Vững chắc” đã thiền suốt 11
năm nhưng vẫn tự hỏi: “Sự thay đổi này có thật không?” Việc thực hành của chị không
có gì phải phàn nàn và ai cũng có thể nhận thấy sự thay đổi nơi chị, nhưng chị ấy
vẫn không thể tin vào điều đó. Tại sao vậy? Bởi sự hoài nghi không nằm ở thực
hành mà nằm ở chính nơi chị. Chị không tin mình có thể thay đổi. Chị ấy giống
như quả trứng trong nồi nước sôi, cứng lại trước những trải nghiệm đáng lẽ phải
khiến chị mềm ra. Đức tin đã có thể tháo gỡ nút thắt ấy từ lâu trước
khi nó khởi sinh, không phải là tranh luận với hoài nghi, mà tạo ra nền móng vững
chắc đến mức không có kẽ hở nào để hoài nghi len lỏi vào.
Đây chính là khía cạnh của đức tin mà chúng ta cần
hiểu rõ: tin vào bản thân cũng quan trọng như phó thác cho ý chí thiêng liêng.
Và hai điều này không hề mâu thuẫn; chúng là hai mặt của một đồng xu. Khi bạn đủ
tin tưởng vào bản thân để buông bỏ, thì đó chính là sự phó thác. Khi bạn đủ tin
tưởng Đấng Thiêng liêng để tin rằng bạn xứng đáng với sự chú ý của Ngài, thì đó
là sự tự tin. Đức tin có thể nắm trọn cả hai điều này trong lòng bàn
tay.
Mầm sống nào sẽ mọc lên từ đất?
Hạt giống không thể chọn đất trồng, nhưng người tìm kiếm thì
có thể. Việc chuẩn bị cánh đồng sẽ quyết định hoa trái về sau. Nơi nào không có
sự tự tin, nơi đó không có tình yêu và sự phó thác. Nhưng một khi có sự tự tin,
một cấu trúc sống động của linh hồn sẽ hình thành:
- Đức
tin là mảnh đất nơi tình yêu nảy nở.
- Lòng
sùng kính là ngọn lửa tình yêu đã tìm thấy lối đi.
- Sự
phó thác là lòng sùng kính không mong cầu.
- Sự hợp
nhất là cái còn lại khi cả sự phó thác cũng biến mất.
Chúng ta hãy cùng nhìn lại tiến trình này một lần nữa:
- Đức
tin dẫn đến Tình yêu.
- Tình
yêu dẫn đến Lòng sùng kính.
- Lòng
sùng kính dẫn đến sự Phó thác.
- Phó thác
dẫn đến sự Hợp nhất.
Trạng thái sau phát triển tự nhiên từ trạng thái trước tựa
như nụ nở thành hoa và hoa kết thành trái. Bạn không thể ép nụ hoa đơm trái,
nhưng bạn có thể chuẩn bị cánh đồng và để ánh mặt trời thực hiện công việc của mình.
Và đây là sự thật xuyên suốt chuỗi thông điệp mới này:
khi sự hợp nhất xảy ra, hành trình thực sự mới chính thức bắt đầu. Hãy
dành một khoảng lặng để chiêm nghiệm điều này. Hầu hết tất cả các truyền thống tâm
linh và kinh sách đều coi sự hợp nhất là đích đến, nhưng những bậc giác ngộ lại
truyền đi một thông điệp sâu xa hơn nhiều: sự hợp nhất không phải là đích đến, mà
là một cánh cửa. Cuộc sống mà bạn tìm kiếm chỉ là sự chuẩn bị cho sự sống đang
chờ đợi bạn ở phía bên kia, và sự chuẩn bị ấy bắt đầu với phẩm chất của mảnh đất
tâm hồn.
Không nửa vời, không mù quáng
Một chỉ dẫn thầm lặng nhưng mạnh mẽ: đức tin không thể là nửa
vời. Nếu đức tin của bạn không đủ mạnh, hãy xem xét lại mục tiêu và hành động tương
ứng. Đức tin là sự nhiệt thành nhưng kiên định, như một ngọn đèn sáng
rực mà không ngọn gió nào có thể thổi tắt; không phải vì ngọn lửa bùng cháy dữ
dội mà vì nguồn nhiên liệu là vô hạn.
Đức tin cũng không hề mù quáng. Nó khởi sinh từ sự gặp gỡ với
một thực tại làm thay đổi thế giới bên trong của bạn. Đây là sự khác biệt giữa
đức tin chân chính và niềm tin hời hợt qua nghe kể chứ không phải tự mình trải
nghiệm. Bạn dễ dàng tin vì cha mẹ hoặc những người xung quanh tin, vì tin thì dễ
hơn là thắc mắc; nhưng đức tin thì khác, nó là trải nghiệm trực tiếp.
Khi bạn thiền và cảm nhận một cách không thể nhầm lẫn một sự hiện diện mà tâm
trí không thể nhào nặn và ký ức không thể thêu dệt, có nghĩa là đức tin trong
bạn đã bắt đầu hình thành. Và trái tim bạn chính là minh chứng.
Chính vì thế trong Heartfulness thiền không đơn thuần là một
thực hành mà còn là phòng thí nghiệm để nuôi dưỡng đức tin. Mỗi buổi thiền
mở ra một cánh cửa dẫn tới chân lý làm nền móng thêm vững chắc. Dần dần, nền
móng trở nên vững chắc đến mức dẫu hoài nghi có đến – như vẫn thường thế – thì
bạn cũng không hề nao núng. Không phải vì bạn đã có câu trả lời cho mọi câu hỏi
mà vì bạn đứng trên một nền móng mà hoài nghi không thể chạm tới.
Cuộc sống chính là minh chứng
Hôm nay, nhân kỷ niệm 99 năm ngày sinh của Chariji Maharaj,
chúng ta hãy cùng dừng lại và suy ngẫm những điều mà thông điệp này gửi gắm. Chariji
Maharaj đã được trang bị một nền tảng khoa học và có rất nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực công nghiệp, với tác phong làm việc tỉ mỉ. Nhưng khi gặp Master của mình, Ngài đã gửi trọn niềm
tin, một niềm tin không mù quáng, bởi vì Ngài đã kiểm chứng nó trong phòng thí
nghiệm của chính trái tim mình hàng ngày. Đức tin ấy không phải là nửa vời vì
nó chiếm trọn cuộc sống của Ngài. Trái tim Ngài là mảnh đất đã được cày sâu cuốc bẫm.
Và khi dòng truyền gieo xuống, hoa trái của vụ mùa ấy đã nuôi dưỡng biết bao trái
tim người tìm kiếm trên khắp thế giới và vẫn tiếp tục nuôi dưỡng chúng ta cho đến
ngày nay. Ngài không đòi hỏi chúng ta phải ngưỡng mộ đức tin của Ngài, Ngài muốn
chúng ta nuôi dưỡng đức tin của chính mình. Sự tri ân cao đẹp nhất mà chúng ta
có thể dâng lên Ngài là một trái tim sẵn sàng.
Hai người ngồi trong cùng một thiền đường
Chúng ta hãy quay trở lại với hai người cùng ngồi trong một
thiền đường để tìm lời giải cho câu hỏi ban đầu. Sự khác biệt nằm ở đâu? Nó nằm
ở mảnh đất. Một trái tim được chuẩn bị, dù chưa hoàn hảo, nhưng có sự sẵn sàng,
một niềm tin thầm lặng rằng điều gì đó chân thực sẽ xảy ra, một niềm tin vào khả
năng đón nhận của chính mình. Sự sẵn sàng ấy không do tài năng hay may mắn, mà chính
là đức tin. Cũng như củ khoai tây trong nồi nước sôi, trái tim mềm ra dưới
sức nóng của dòng truyền, mở lòng với tất cả những gì được ban tặng. Và phẩm tính
này có thể được trau dồi miễn là ta muốn nuôi dưỡng nó.
Trái tim còn lại không phải là cằn cỗi. Không có trái tim
nào là sỏi đá. Nó đơn giản là chưa được chuẩn bị, có thể do xao nhãng, thủ thế hoặc
mang tàn dư của nỗi thất vọng trước đây với tiếng thì thầm: “Đừng quá hy vọng.”
Bạn có thấy lời thủ thỉ ấy quen không? Đó là tàn dư cuối cùng của nỗi sợ hãi mà
chúng ta đã cùng nhau hóa giải trong tám thông điệp trước. Và phương thuốc vẫn
như thế: không cần phải làm điều gì to tát, chỉ cần một bước đi nhỏ nhưng chắc chắn.
Vì vậy, ngay ngày mai chúng ta hãy thiền với một tâm thế cởi mở hơn. Hãy buông bớt
một lớp bảo vệ. Một chút đó thôi đã là đủ rồi. Đức tin không tròn vẹn ngay
từ đầu; nó lớn lên như lớp đất màu dày lên qua từng mùa vụ, từng buổi thiền, từng
hành động tin tưởng trong thầm lặng.
Tất cả chúng ta đều giống như những đứa trẻ mang theo nỗi sợ
hãi nguyên thủy cần được vỗ về. Đức tin là sự vỗ về mà linh hồn dành
cho chính mình. Đó là khoảnh khắc khi đứa trẻ thôi nhìn ngang ngó dọc để chờ sự
cho phép và nhận ra rằng nền đất dưới chân luôn vững chãi, luôn vốn sẵn, chờ đợi
để được trao trọn niềm tin.
Hãy chăm sóc mảnh đất ấy thật tốt và bạn sẽ nhận ra rằng hạt
giống vốn đã biết rõ định mệnh của mình.
Thông điệp kỷ niệm 99 năm ngày sinh của Chariji Maharaj
Nguồn: https://www.daaji.org/daaji-messages/The_Soil_Before_The_Seed
