15 tháng 6, 2026

Sự vâng lời và tình yêu là chìa khóa trên hành trình tâm linh

Mấy ngày qua tôi đã suy ngẫm về một vấn đề mà nhiều người thường hỏi: Làm thế nào để thu hút nhiều người mới đến với Heartfulness, với Sahaj Marg. Có bí quyết gì không? Chỉ có một bí quyết duy nhất: hãy là tấm gương. Đơn giản vậy thôi. 

Liệu bạn có thể truyền cảm hứng cho người khác không? Họ có thể cảm nhận được có điều gì đó đặc biệt toát ra từ bạn không? Babuji nói rằng ngay cả Thượng đế cũng phải kinh ngạc về một người như thế. Và nếu Thượng đế còn bị thu hút, lẽ nào người thường lại không? Còn nếu con người còn không bị thu hút, thì làm sao Thượng đế có thể bị thu hút được? Hay nói một cách khác, nếu bạn bè và đồng nghiệp không trân trọng bạn, có thể là dấu hiệu cho thấy có điều gì đó khiếm khuyết trong bạn. Chúng ta nên tự vấn: “Mình có điểm gì không ổn chăng?”. Nhưng thay vì tự vấn, cái tôi thường nói: “Không, họ mới sai”. Bằng cách này, chúng ta che lấp những khuyết điểm của mình và tạo thêm nhiều lớp bao bọc lấy ý thức.

Chúng ta tạo ra số phận của mình theo cách này. Không chỉ tạo ra số phận của chính mình, chúng ta còn ảnh hưởng đến số phận của những người khác. Với thái độ đúng đắn và lối sống lành mạnh, bạn ảnh hưởng tích cực đến những người xung quanh. Ngược lại, một thái độ sai và lối sống lệch lạc sẽ ảnh hưởng đến con cái và những người gần gũi bạn. Babuji dùng một ẩn dụ rất hay: Có sự khác biệt rõ rệt giữa một khối đất sét và một tác phẩm gốm. Đất sét vương vãi trên đường không ai bận tâm và thậm chí còn bị hất văng đi, nhưng một khi đã được nhào nặn thành một tác phẩm, nó được mọi người chiêm ngưỡng. Tương tự như vậy, sự chuyển hóa nội tâm cũng không thể giả tạo. Tình yêu không thể được tạo ra. Cố gắng yêu một ai đó rất khác với trạng thái tuôn chảy tự nhiên của tình yêu. Trong trường hợp đầu tiên, cần có sự cố gắng và do đó là giả tạo. Nhưng ở trường hợp sau, khi tình yêu nảy nở, không còn sự chọn lựa hay giả tạo. Khi đó, rung động tỏa ra từ bạn sẽ khiến người khác cảm nhận được.

Hàng ngày, chúng ta thiền, giữ gìn trạng thái thiền và mang nó theo bên mình, chỉ bấy nhiêu thôi đã là quá đủ. Hãy làm việc với trạng thái thiền trong trái tim mình. Bạn sẽ kinh ngạc khi thấy việc duy trì trạng thái thiền dần dần không cần nỗ lực và trở nên tự nhiên theo thời gian. Đó là lý do tại sao con đường của chúng ta có tên là Sahaj Marg hay Con đường Tự nhiên. Vậy mà, vẫn còn quá nhiều sự hiểu lầm, ngay cả với những người đã thực hành lâu năm. Sáng nay, khi tôi đang đi bộ lên thiền đường, có người đã đề nghị tôi chấp nhận sự sùng bái mà Yashoda đã dành cho Đấng Krishna. Nhưng tôi không phải là Krishna! Một abhyasi với tấm lòng của một người mẹ đã phủ phục dưới chân tôi vì có người đã xúi giục bà, họ nói bằng tiếng Hindi: “Daaji, xin hãy ban phước cho bà ấy; bà ấy khao khát chạm vào chân ngài từ rất lâu rồi”. Đó là một điều đáng hổ thẹn. Tại sao lại đẩy người khác vào những tình huống như vậy? Nhiều người thậm chí không đủ can đảm để đến cottage (nơi ở của Master trong khuôn viên tịnh xá) mà chỉ những người hay những abhyasi tự cho mình là có tầm ảnh hưởng mới dám đến. Nhưng chúng ta cũng không nên trách họ. Tôi nhắc lại điều này chỉ mong mọi người hiểu đúng vấn đề.

Tôi có thể hiểu được sự ngây thơ của trẻ nhỏ, nhưng khi người lớn cố tình đẩy trẻ vào những tình huống này, với hy vọng rằng con cái họ sẽ nhận được đặc ân, thì họ đã sai lầm. Bạn không thể nhận được sự ban phước theo cách này; trái lại, bạn đang chuốc lấy những hệ quả tiêu cực từ chính thiên nhiên. Tôi không có ý định nguyền rủa ai, nhưng thiên nhiên đáp trả sự không vâng lời. Sự vâng lời thu hút ân sủng; sự không vâng lời thu hút khổ đau. Hãy ghi nhớ điều này. Bạn là người tạo ra số phận của chính mình. Sự không vâng lời có thể tạo ra một số phận hủy hoại đời sống tâm linh - không chỉ đối với những người xúi giục mà cả với những người khăng khăng thực hiện những hành động ấy, bất kể ham muốn của họ có vẻ chân thành hay sâu sắc đến đâu. Khi Babuji nói: “Đừng làm như vậy”, mà bạn vẫn nhất quyết làm, thì hãy tự hỏi mình tại sao. Những xu hướng như vậy có thể kéo dài trong bao lâu? Nếu không có sự chân thành trong trái tim, điều gì sẽ xảy ra khi những ham muốn, mong cầu và cái tôi bắt đầu thống trị? Phải có tình yêu trong trái tim, vì chỉ có tình yêu mới thu hút được ân sủng. Nhưng khi trái tim bị đè nặng bởi những mong cầu, ham muốn và sự thỏa mãn cái tôi, thì trái tim ấy sẽ trở thành gì?

Hãy chiêm nghiệm về những gì tôi đã chia sẻ và không ngừng tự hỏi bản thân: Mình sinh ra để trở thành con người như thế nào? Mình đã bắt đầu hành trình trở thành con người đó chưa? Mình có thực sự nỗ lực để hướng tới điều đó không? Nếu không, đừng tự làm khổ bản thân với những thực hành mà bạn không thành tâm thực hiện? Thà sống một cuộc đời trung thực và vô tư còn hơn là mang mặc cảm tội lỗi vì bỏ bê thực hành. Nếu chúng ta không thể thực hành một cách đúng đắn, thì ít nhất hãy có sự ăn năn chân thành. Thế nhưng, mặc cảm tội lỗi cũng có thể hủy hoại đời sống tâm linh khi nó trở nên quá sức chịu đựng. Hãy tỉnh táo để không sa vào những cái bẫy. Hãy làm theo sự hướng dẫn trái tim mình một cách khôn ngoan. Hãy lắng nghe trái tim, và can đảm làm theo sự hướng dẫn của nó. Cảm ơn các bạn.

THÔNG ĐIỆP CỦA DAAJI SAU SATSANGH TỐI 14/6/2026

 *****

I have been thinking for a few days about one subject. People often ask how to bring or attract more newcomers to Heartfulness, to Sahaj Marg. Is there a magical formula? There is only one formula: be the example. It is as simple as that. Are we such an example that others feel inspired just by looking at us? Can they sense that there is something special within such an individual? Babuji says that God Himself looks upon such a person with wonder. If God is attracted, then why not others? And if others are not attracted, how would God be attracted? Put differently, if your friends and associates do not appreciate you, it may be a sign that something is lacking within yourself. We should reflect and ask, “What is

wrong with me?” Yet the ego often says, “No, the other person is wrong.” In this way, we cover up our shortcomings and create more layers around our consciousness. We create our own destiny in this manner. Not only do we create our own destiny, but we also influence the destinies of others. Through the right attitude and right lifestyle, you can positively shape the lives of those around you. Likewise, a wrong attitude and wrong lifestyle affect your children and everyone associated with you. Babuji gives a beautiful example. There is a great difference between a lump of clay and a beautiful object made from that clay. Clay lying on the ground has little value and may even be kicked around, but once transformed into a beautiful object, it is appreciated by all. Similarly, our inner becoming cannot be pretended. Love cannot be manufactured artificially. To consciously  try to love someone is very different from a natural state where love simply flows. In the first case, effort is required and it feels unnatural. Later, however, one naturally arrives at a state called love, without filters or pretension. That radiation, that frequency, emanates from you and others can feel it.

When we meditate every day, retain that meditative state, and carry it within us, that alone is more than enough. Work with that state in your heart. You will be amazed at how consciously holding onto that condition gradually becomes effortless. Over time, it becomes natural. That is why our path is called Sahaj Marg—the Natural Path. Yet many misunderstandings arise, even among so-called abhyasis. This morning, as I was coming out of my room and walking here, imagine someone asking me to accept the kind of reverence that Yashoda offered to Krishna. I am no Krishna. A motherly abhyasi fell at my feet because someone else encouraged her, saying in Hindi, “Daaji, please bless her; she has wanted to touch your feet for many days.” This is a matter of shame. Why bring people into such situations? Many do not even have the courage to come to the cottage themselves. Instead, only VIPs and so-called VIP abhyasis gain access. Yet we should not become angry with them. That is why I repeatedly ask people to understand this matter correctly.

I can understand the innocence of children, but when people deliberately bring them into these situations, thinking they will receive special blessings, they are mistaken. You do not gain blessings this way; rather, you invite negative consequences from nature itself. I do not give curses, but nature responds to disobedience. Obedience attracts grace; disobedience attracts suffering. Remember this. In this way, you create your own destiny. Disobedience can also create a destiny that destroys spiritual life—not only for facilitators but also for those who insist on such actions, no matter how sincere or profound their desire may seem. When Babuji says, “Do not do this,” yet you persist, you should ask yourself why. How long can such tendencies continue? Without devotion in the heart, what will happen when desires, expectations, and ego begin to dominate? There must be love in the heart, for only love attracts grace. But when the heart is burdened with expectations, desires, and ego fulfillment, what becomes of that heart?

Please reflect on what I have shared and keep asking yourself these questions: What am I supposed to become? Have I started becoming that? Am I making enough effort toward it? Otherwise, why burden yourself with practices that you are not sincerely following? It is better to live honestly and peacefully than to carry the guilt of neglecting your practice. If we are unable to practice as we should, let there at least be sincere regret within us. Guilt, however, can also destroy spiritual life when it becomes overwhelming. In many ways, we must avoid the pitfalls where we can become trapped. Follow your heart wisely. Listen to your heart, and have the courage to follow it. Thank you.”