Chúng ta đưa ra Sankalpa
(gợi ý) – “Tất cả anh chị em trên toàn thế giới đang phát triển suy nghĩ đúng đắn,
hiểu biết đúng đắn và cách tiếp cận trung thực đối với cuộc sống.” Sankalpa này
áp dụng cho chúng ta đặc biệt với tư cách là những cá nhân.
Chúng ta thanh lọc
hàng ngày là tốt. Nhưng Babuji rất thất vọng. Ngài muốn chúng ta tiến bộ. Làm
thế nào để tiến bộ nhanh? Làm thế nào để loại bỏ samkara nhanh hơn? Tôi sẽ nói
rằng cần phải thanh lọc, khi samskara thoát ra, bạn sẽ tiến rất nhanh. Điều đó có
nghĩa là bạn không để cho bất kỳ samskara nào được hình thành trong thói quen
hàng ngày của mình. Làm thế nào để làm được điều đó? Khi bạn nghĩ đúng, hiểu đúng và
tiếp cận trung thực với cuộc sống, bạn sẽ không hình thành bất kỳ dấu ấn nào. Nghĩ
đúng sẽ không làm bạn phân tâm và hủy hoại trái tim của mình. Chỉ có suy nghĩ
sai lầm mới phá hủy sự bình yên của tâm trí.
Tôi có thể cho bạn
một ví dụ – vợ hoặc chồng của bạn đi làm về trễ, bạn bắt đầu phỏng đoán. “Tại
sao hôm nay anh ấy về muộn?” hoặc “Tại sao hôm nay cô ấy về muộn?” “Anh ấy có mối
quan hệ với người phụ nữ nào khác chăng? Có phải anh ấy đi uống rượu? Có phải anh ấy ném
tiền vào trò đỏ đen?” Và khi anh ấy về đến nhà, bạn bắt đầu tra vấn người bạn đời
của mình. “Anh đã đi đâu? Anh đã làm gì.” Vậy, đây là suy nghĩ sai lầm. Bạn chất
chứa bên trong những sai lầm của cuộc sống. Và bạn cần tạo ra một môi trường
bên trong hoà hợp đến mức bạn không còn tạo thành dấu ấn. Suy nghĩ sai lầm làm uế
nhiễm tâm trí. Khi đó, việc thanh lọc trở nên rất khó khăn.
Tương tự đối với sự hiểu
lầm. Tôi sẽ chia sẻ với bạn một câu chuyện hay. Có một vị thầy nổi tiếng về sự
vĩ đại, những giáo huấn và sự chính trực. Một ngày nọ, đức vua đến gặp vị thầy
và thỉnh cầu: “Ngài có thể thu nhận tôi làm đệ tử không?” Vị thầy từ chối nhà
vua rằng, “Ta không thể nhận ông làm đệ tử. Năm sau ông hãy đến.” Sự việc cứ lặp đi lặp lại hết năm này qua năm khác và vị thầy đã từ chối thu nhận nhà vua làm
đệ tử. Nhà vua rất bực bội, “Đây là loại thầy gì vậy? Chắc hẳn ông ta phải có gì đó sai trái. Ta phải tìm cho ra sai trái đó là gì.” Vì vậy, nhà vua cử người theo
dõi vị thầy.
Thói quen hàng tuần
của vị thầy là sang bên kia sông. Tịnh xá của ông ở bên này sông. Ông thường đến
thăm một ai đó ở bên kia sông, mỗi tuần một lần. Ông chèo thuyền qua sông và đợi.
Ông ngồi dưới gốc cây, và đến tối, một người đàn bà sẽ tới. Ông ngả đầu vào
lòng người đàn bà và bà ta sắp đồ ăn cho ông. Hai người họ không nói nhiều. Ông
ấy ngủ trong lòng bà ta một lát, chừng nửa tiếng rồi quay trở về tịnh xá. Nhà
vua đã bắt được ông ấy với những cảnh đầy kịch tính. Nhà vua bắt đầu đổ lỗi cho vị
thầy, “Ông là loại người gì vậy? Ông dan díu với phụ nữ mà lại còn đi rao giảng
về đức hạnh! Ông đến đó, ngủ trong lòng bà ta, và ông cũng uống rượu. Ông mới xấu
xa làm sao.”
Vị thầy nói, “Thưa
đức vua, ngài sẽ hối hận vì hiểu biết và những tuyên bố của mình đối với
tôi. Tuần tới, ngài hãy đi theo tôi.” Nhà vua đã đi theo và trông thấy mọi chuyện
từ đằng xa. Đó là một bà lão, mẹ của vị thầy. Nhà vua quỳ xuống dưới chân vị thầy
và nói: “Xin ngài hãy tha thứ cho tôi.” Vì vậy, hiểu lầm cũng tạo ra rất nhiều dấu
ấn. Hiểu lầm và suy nghĩ sai lầm đi đôi với nhau.
Tương tự như vậy, một người tham lam làm điều sai trái, anh ta không thành thực. Và với sự không thành thực, bạn liên tục hình thành dấu ấn.
Tất cả những điều này ảnh hưởng nặng nề đến
bạn. Bất cứ điều gì chúng ta làm theo trật tự thiên nhiên hiếm khi gây ra dấu ấn
cho chúng ta và do đó dấu ấn không hình thành. Nhưng bất cứ khi nào chúng ta có
suy nghĩ sai lầm thì không phải là tự nhiên. Hiểu lầm là không tự nhiên. Không
thành thực cũng là không tự nhiên. Đó là lý do tại sao Babuji lặp lại một điều đơn
giản, “Hãy thuận theo Tự nhiên” – bản chất của chính chúng ta. Bất cứ hành động nào
mang lại cho bạn sự bình yên, bất cứ suy nghĩ nào mang lại cho bạn sự bình yên,
đều đáng để suy ngẫm. Bất cứ điều gì lấy đi sự bình yên của bạn đều không tốt,
nó sẽ hình thành dấu ấn.
Daaji